Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

Chúc Xuân



                                                       Chúc mừng các bạn lớp chúng ta 
                                                       Cho  đến năm nay, cuối đầu ba
                                                       Hội  trường đông đủ,về dự họp
                                                       Khóa học ngày xưa,đang nở hoa
                                                       Thành tích tuy rằng,chưa ngon lắm.
                                                       Công đầu ,phải kể đến mẹ cha
                                                       Tốt   lên ,ghi nhớ ơn Thầy Chính
                                                       Đẹp  mãi, mình cùng cất tiếng ca...:


 Đầu Xuân Nhâm Thìn, tôi có lời chúc mừng cho các bạn lớp Chuyên Lý,sau đó là đến hội khóa chuyên Lam Sơn,lời chúc của tôi là tất cả các câu đầu của bài thơ trên ghép lại với một mong muốn: Hè nay sẽ được đi chơi cùng các bạn,để vợ con ở nhà,đi cho nó thoải mái...hihi

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Xem có giống các bạn ngày xưa không?

Tất cả đều phải có nghệ thuật và kỹ thuật.Hãy click vào hình dưới ,bạn nhé!

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Bài thơ Wagon


Hôm qua em mới tậu Wagon
Hết thời đau đít với ê mông
Thôi thì còn chút tiền dành dụm
Vét sạch lên đời, với mấy ông.
   Cũng chỉ vì nghe miệng thằng Hòa
   Sướng cái lỗ tai suốt tháng qua
   Cho nên em mới về thủ thỉ
   Bảo Gấu ,thằng này nói không  ngoa
Wagon-Hà Nội chẳng có nhiều
Chắc được trăm con ,chứ bao nhiêu
Trông dáng đã thô lại còn xấu
Tập tạ ba năm mới nên theo
   Em cũng vi vu thử xem sao
   Cứ tưởng wagon nó thía lào
   Đề dăm sáu phát,không thèm nổ
   Kéo le,ga đạp phóng ào ào...
Tay lái Wagon,tay lái cơ
Cũng may tập tạ đến bây giờ
Đánh sang bên trái gồng cơ bụng
Quẹo phải,nhấc mông để đánh đu
   Wagon cũng chẳng có củ gương
   Nhìn sang con Mẹc,nghĩ mà thương
   Vào chuồng, mở kính ra quan sát
   Vừa thụt,vừa xoay mới đúng đường.
Taplo nguyên bản đếch có gì
Mỗi cái đài băng Cổ La Hy
Tiếng rè như tiếng gà thiến sót
Tức mình,em lẳng mẹ nó đi
   Hòa khẩy bảo em,thế là xong
   Chọn ngày kết nạp hội Wagon
   Mang theo đôi củ,rồi ra mắt
   Uống bia,chém gió..lại long nhong
Em thấy ,giờ đây oách lắm rồi
Cũng là đẳng cấp,cũng ăn chơi
Nắng mưa ,gió bão không còn sợ
Thằng Tích,thằng Thông chỉ thế thôi .(Hai thằng này đi xe ngon)
   Gấu bảo em rằng,cưới vợ hai
   Đừng nên khoe cái lũ chân dài
   Bọn nó bám vô,là xôi hỏng

   Em cười....cười tận đến sáng mai....hic hic  và em đã tỉnh giấc mơ.
(Đây là một giấc mơ không có thật)

 

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Hung hăng như Đinh La...


Buồn cười Bộ trưởng Đinh La
Thăng thiên chưa nghĩ... cứ là nổ ngay?
Ông đi xe bus mấy ngày
Ruột chưa bị bẹp, ví may vẫn còn,
Mà ông đã hoảng cả hồn,
Dự án xe bus, thôi luôn rồi à?
Nay ông lại chợt nghĩ ra:
Thu thuế xe cộ vào ra nội thành!?
Ô tô thôi chịu đã đành
Hàng triệu xe máy tung hoành dọc ngang
Ông thuê biết mấy công an
Chặn đường soát vé để làm việc đây?
Chưa chặn, đường tắc suốt ngày,
Chặn đường soát vé,  phen này tịt luôn!
Dân bây giờ đã tinh khôn
Chẳng ai tin được cái mồm các quan!
(Quan tham nên dân thành gian),
Dân khùng, soát vé, công an chịu đòn!
Dân xác xơ còn cố bòn
Mấy đồng thuế má xe còm hay sao?
Đố ông biết làm cách nào
Thu của tôi thuế đi vào nội đô?
Biển xe tôi bốn bốn zê-rô (440)
Tôi thách ông đấy? Tôi chờ ông thu!
Nguồn: Sưu tầm

HUYỀN THOẠI TẮM TIÊN TÂY BẮC


 Người ta vẫn kháo nhau, lên Tây Bắc mà xem con gái Thái tắm tiên. Con gái Thái da trắng như hoa ban, uyển chuyển với những đường cong tuyệt mỹ. Con gái Thái dịu dàng, hiền thục...
Mới nghe có vẻ như thô và phàm tục, nhưng với những người đã từng ở Tây Bắc, hoặc am hiểu văn hóa Thái thì cảnh con gái Thái tắm tiên là một phần không thể tách rời trong văn hóa Thái và nếu thiếu cảnh trữ tình, nên thơ ấy, suối ngàn Tây Bắc sẽ kém đi vẻ lung linh huyền ảo. Tây Bắc sẽ phần nào kém đi vẻ đẹp dung dị nhưng vô cùng lãng mạn, nên thơ.

Người ta đi ngắm các cô gái hòa mình với thiên nhiên đậm chất hoang sơ và huyền thoại như ngắm ánh bình minh trong sương sớm, ngắm hoa ban khoe sắc mùa xuân, hay thả hồn trong một tiếng chim lảnh lót đầu non, chẳng khác nào được nồng say trong vũ điệu xòe, hay lâng lâng trong men rượu cần ngọt lịm, một điệu khắp trữ tình... để rồi tự lúc nào thấy mình trong sáng hơn, biết trân trọng nâng niu những gì mà tạo hóa đã ban cho con người, giúp con người hướng thiện hơn, có thêm nghị lực, niềm tin, vươn lên trong cuộc sống.
 Các cô gái Thái ngay từ lúc còn nhỏ đã được các bà, các mẹ dạy cho cách thắt khăn nơi thắt lưng - xài yêu để có được thân hình tuyệt đẹp theo tiêu chí: Eo kíu manh po - nghĩa là thắt đáy lưng con tò vò, giống như thắt đáy lưng ong của các cô gái miền xuôi. Còn mái tóc luôn được chăm chút gội bằng các loại lá thơm như hương nhu, sả, bồ kết... và chải chuốt bằng nước vo gạo nếp. Lại được tắm mình trong không khí trong lành của thiên nhiên hùng vĩ, bởi vậy cô gái Thái nào cũng cao ráo, trắng hồng, mái tóc đen dài mềm mại.

Không những thế, các cô còn rất giỏi trong những công việc nội trợ như làm ruộng, quay xa, thêu thùa, dệt vải, múa xòe... mà những câu dân ca Thái đã miêu tả được phần nào: Nướng quả ớt thơm mùi đĩa chéo/ Đụng vào khung cửi vải thành hoa/ Tung nắm tấm thành ra đàn gà..., Úp bàn tay trái đã thành hoa đào/ Ngửa bàn tay phải đã thành hoa tươi đất Mường Hỏ/ Ngồi xổm thêu được thành hình chim phượng hoàng/ Ngồi nghiêng quay sợi thành chùm hoa so se (dân ca Thái). Vẻ đẹp chân chất, trong sáng đến mức thánh thiện của các cô gái Thái đã trở thành nguồn đề tài và cảm hứng vô tận cũng như làm nên sức sống cho bao tác phẩm thơ, ca, nhạc, họa... 
Bởi vậy, khi ngắm các cô gái Thái dịu dàng trong trang phục truyền thống: váy đen bó sát người, xửa cỏm - áo ngắn lung linh đôi hàng mák pém - cúc bạc hình bướm, khăn piêu bồng bềnh trên đầu như áng mây xuân sớm tôn sắc hồng má đào thiếu nữ, một dải khăn xanh là điểm nhấn nơi thắt lưng và dây xà tích bạc buông lơi bên hông, mỗi người đều như thấy ngân rung trong lòng một cảm giác thanh cao trước một vẻ đẹp hoàn mỹ đến mức thật khó đặt tên, cứ dư ba trong lòng người và chợt thổn thức dâng dâng trong ký ức mỗi khi xa nhớ về Tây Bắc...
Sau mỗi buổi lao động về, các cô gái nghỉ chân bên suối, làn nước mát lành làm sạch sẽ bụi bặm, trả lại nước da trắng ngần của mẹ, của cha và tinh hoa của núi ngàn chung đúc hàng ngàn năm mới có được. Bao nỗi mệt nhọc trôi theo dòng nước, con người như được tiếp thêm nguồn năng lượng mới.
    
Nếu các chàng trai thường chọn nơi vực sâu, nước xiết để vẫy vùng thỏa sức trai thì các cô gái lại tìm nơi dòng chảy nông hơn, kín đáo. Các cô quay mặt vào bờ, ý tứ cởi cúc áo, chiếc váy lúc này được kéo cao che kín khuôn ngực thanh tân, lội xuống nước tới đâu váy được nâng dần lên đến đó. Cho đến khi dòng nước đủ che kín thân mình, các cô gái khéo léo quấn chặt váy trên đầu như một bông hoa, dù bơi lội, đùa nghịch, chiếc váy vẫn không thể rơi được.
Thân hình tuyệt mỹ của các cô gái ẩn hiện dưới dòng nước biếc, thực đấy mà ảo đấy. Các cô hồn nhiên té nước, trong ánh chiều Tây Bắc, từ những bàn tay như bông hoa ban huyền thoại tung lên muôn ánh cầu vồng. Dòng suối như lòng mẹ ôm ấp vuốt ve tấm thân tuyệt mỹ, sỏi đá nơi lòng suối thêm rạng ngời ngần trắng, chim rừng ngưng hót, gió như ngừng thổi, chỉ còn xanh ngắt đến thẫn thờ ngàn con mắt lá của đại ngàn. Tất cả như lặng đi trước kiệt tác của núi ngàn Tây Bắc...
 
Những dòng suối của khắp vùng Tây Bắc thường có những cái tên vô cùng thơ mộng, chở đầy khát vọng về cuộc sống ấm no hạnh phúc, về tình yêu trắng trong chung thủy: Suối Tiên, Suối Mơ, Suối Xuân...
Không biết có phải từ khi các cô gái Thái khỏa mình trong dòng biếc, những dòng suối già nua trầm mặc chợt nhận ra mình có một trái tim và tâm hồn trẻ trung, để rồi cứ mộng mơ, khao khát một cuộc sống bình dị, yên vui - ước mơ cháy bỏng của bao đời? Để rồi những ai được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của suối nguồn Tây Bắc trong một chiều các cô gái Thái tắm tiên, chợt thấy mình trong sáng hơn, thanh cao hơn, như được hòa mình cùng đất và người của Tây Bắc huyền thoại...  

 
 Nguồn: Sưu tầm